ZingTruyen.Asia

Muốn ly hôn ? Không có cửa đâu (Chuyển ver ) Meanie

Ep 17 - Anh Dâu, Anh Thật 'GÀ'

JM_0406


Wonwoo vừa mở cửa ra đã bị một người ôm chặt, "A ~ Chị dâu cuối cùng em cũng được nhìn thấy anh, em là Hong Jisoo, là em họ thân yêu của chị đây ~"

Wonwoo một lời khó nói hết, lột cái người đang dính trên người mình xuống, "Ha ha, anh họ của cậu ở đằng sau, cậu vẫn nên đi sang ôm hắn đi."

Kim Mingyu theo bản năng lùi nhanh một bước, "Đã nói là phải cách xa hai mét, ngoan, ôm chị dâu của em là được!"

Wonwoo: "......"

Hong Jisoo nhìn qua có vẻ rất ngốc nghếch nhưng vẫn biết điều, nhìn biểu cảm của hai người một giây sau lập tức biến thành một bé con ngoan ngoãn, hoàn toàn không giống với người bệnh tâm thần vừa rồi.

"Hai người không chào đón em sao? Anh họ, em họ đáng yêu mê người của anh đang không có nhà để về, có thể thu lưu em mấy ngày không?"

Mingyu nhún vai, một bộ muốn giúp nhưng không thể, "Chuyện này phải hỏi chị dâu em, nhà này do cậu ấy định đoạt."

Wonwoo: "!!!???" Nhà này đã bao giờ thảo luận xem ai làm chủ đâu?

Wonwoo không biết thân thích này của Mingyu chui từ đâu ra nhưng Hong Jisoo này thực sự là một tiểu bạch mục* rất đáng yêu.

(*tiểu bạch mục: ý chỉ người ngây thơ vô hại, còn có nghĩa tiêu cực là kẻ vô tâm, không thức thời)

Mệt cho anh lần trước nhìn thấy người ở trong xe Mingyu còn tưởng là một nhân vật tàn nhẫn nào đó, quả nhiên không thể trông mặt mà bắt hình dong!

"Ha ha, anh cậu nói giỡn đó, muốn ở lại thì cứ ở, nhưng mà trong nhà chỉ có hai phòng, cậu nguyện ý ngủ cùng phòng với anh họ cậu hoặc khiến hắn ra sofa ngủ là được."

Hong Jisoo đã nhìn qua cấu tạo trong nhà, gãi đầu tỏ vẻ không hiểu, "Chị dâu và anh họ chẳng lẽ không ngủ chung một phòng? Vì sao vậy ạ? Hai người cãi nhau? Hai người ở riêng?!" Hong Jisoo liên tục ném ra mấy câu hỏi.

Wonwoo đỡ trán, nhìn về phía Mingyu.

Mingyu giả bộ không phát hiện ánh mắt của Wonwoo, "Không cãi nhau nữa, anh dâu em nói đùa đó, đầu tiên em nói xem vì sao không có nhà để về trước đã."

"Cha mẹ em đi châu Âu du lịch rồi, nhà đang được sửa lại, vậy nên em sang sống nhờ nhà anh nè."

Wonwoo bị cách dùng từ của tên nhóc này chọc cười, em sang sống nhờ nhà anh nè?

"Vậy sao em không sang nhà dì?" Mingyu  nhướng mày, có vẻ đã quen với mạch não của đứa em này, "Gần đây bà ấy rất nhàn rỗi."

Hong Jisoo hắc hắc cười hai tiếng, "Dì của em là mẹ của anh, anh nhẫn tâm để em sang đó à? Em sẽ bị tụng kinh đến chết. Anh họ anh còn gì ăn không? Em đói bụng..."

Wonwoo cạn lời, quả nhiên vẫn là một đứa trẻ con, "Hay là... tôi giúp cậu đặt đồ ăn nhé?"

"Được ạ, cảm ơn chị dâu!"

Wonwoo bất lực cầm điện thoại tới, đứa nhỏ này rất ngây ngô đơn thuần, kể ra anh rất thích chơi với những sinh vật đơn bào như thế này.

"Muốn ăn gì? Lại đây chọn đi." Wonwoo vẫy tay với nhóc, hai người chụm đầu vào say sưa chọn đồ ăn.

Lâu rồi Wonwoo chưa ăn đồ ngoài, cũng hơi nhớ mấy món ăn "rác" đó, "Thích pizza không? Hay là gà rán?"

Hong Jisoo gật đầu không ngừng, "Đều được! Đều được! Em biết ở gần đây có một cửa hàng gà rán rất ngon..."

Kim Mingyu đỡ trán, "Đã hơn 10 giờ rồi, sao chúng ta không ăn mấy món thanh đạm thôi?"

Chỉ thấy hai người đồng thời phóng vèo vèo hai ánh mắt sắc bén sang, trăm miệng một lời.

Wonwoo: "Đâu có đặt cho anh ăn!"

Hong Jisoo: "Đâu có đặt cho anh ăn!"

Mingyu nhắc nhở, "Sẽ ăn không hết đó." Vốn dĩ hôm nay hai người ăn cơm tối khá muộn.

Wonwoo  tự động xem nhẹ lời nói của hắn, tiếp tục thảo luận với JiSoo, "Anh muốn nước sốt này, màu sắc nhìn có vẻ rất ngon."

"Em chọn sốt mật ong mù tạt." JiSoo chỉ chỉ màn hình, "Sốt này ăn ngon lắm, lát nữa chị dâu ăn thử mà xem, tuyệt đối sẽ thích!"

Kim Mingyu: "....."

Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng được kéo gần lại, sau khi đặt đồ ăn mỗi người một máy chơi game, không cần Mingyu ở giữa tìm đề tài nói chuyện đã quấn lại với nhau thành một đống.

Mingyu đỡ trán, hơi lo lắng cái đầu toàn cỏ của JiSoo hình như đã quên mất mình sang đây làm gì, liệu ngày mai nhóc có đứng về Wonwoo luôn không?

Phía bên kia JiSoo mở miệng đóng miệng gọi chị dâu liên tục khiến cho Wonwoo sắp hóa rồ, "Anh nói này em họ thân yêu, em có thể đừng gọi anh là chị dâu được không?"

"Vậy gọi là gì ạ? Chị là chị dâu của em mà." Lực chú ý của JiSoo vẫn đang đặt vào màn hình TV, nói một cách hiển nhiên.

"Sax! Gọi tên, gọi tên của anh đi." Wonwoo nghiến răng nghiến lợi, bằng bất cứ giá nào cũng phải sửa cái xưng hô này.

"Như vậy sao được? Anh họ sẽ đá em văng xa tám ngàn mét."

"Tin tưởng anh, hắn không dám đâu." Wonwoo nói.

"Vì sao ạ? Chị dâu chị không biết đó thôi bình thường anh họ hung hăng lắm, hồi còn trong quân đội cực kỳ thích đánh người, sẽ tước mông em thành hai cánh mất."

Wonwoo đỡ trán, "... Mông em vốn dĩ có hai cánh mà?"

"Vậy thì bốn cánh." JiSoo sửa lại, nói xong liền chỉ vào màn hình cười to, "Chị dâu, chị thật "gà" ha ha ha ha, em thắng rồi em lại thắng rồi."

Wonwoo: "....."

Hai người ngồi dưới nền phòng khách chơi game, Mingyu ngồi trên sofa xử lý chuyện công ty, Lee Seok Min đang từ từ muốn bỏ chạy, việc vào tay hắn ngày càng nhiều, haiz, đầu óc muốn nổ tung.

Đồ ăn được giao đến, Wonwoo  tận mắt nhìn JiSoo nhảy lên rồi bổ nhào về phía cửa, thoạt nhìn không khác quỷ chết đói là mấy. Đứa nhỏ này thoạt nhìn không đáng tin nhưng vị giác vẫn có đất hữu dụng, vừa mở hộp đồ ăn ra anh đã phải đập bàn một cái, "Về sau chỉ đặt của quán này!"

Kim Mingyu đảo mắt, "Jeon Wonwoo, xin em đừng quên em là một bác sĩ giỏi. Những đồ ăn này em còn muốn ăn thêm bao nhiêu lần nữa?"

Wonwoo mặc kệ người kia lảm nhảm, từ nhỏ anh đã làm một đứa trẻ ngoan ngoãn, những đồ ăn "rác" này sau khi ở riêng mới bắt đầu ăn, bảo anh bỏ ngay là chuyện không có khả năng.

Bác sĩ thì sao chứ? Bác sĩ cũng là người mà! Không ăn sẽ thèm chết đó!

JiSoo cảm thấy những lời anh họ nhà mình nói không đúng, há mồm bất bình thay cho mỹ vị gà rán, "Gà rán thì làm sao? Em ăn nhiều năm rồi rõ ràng vẫn rất thông minh mà."

"Đúng đó, sự thông minh của em so với người đầu mới bị kẹp cửa không khác gì nhau!" Mingyu không chút khách khí nói.

Wonwoo phun một miếng gà rán ra, có chút đồng cảm với nhóc em họ này, nhiều năm như vậy không biết làm cách nào mà có thể sống sót dưới ma trảo của Kim Mingyu.

"Anh họ!" JiSoo nổi giận đùng đùng giơ đùi gà về phía Mingyu, "Anh lại nói em đần!"

Wonwoo tự động làm lơ, chăm chú ăn đùi gà, dù bây giờ có chiến tranh thế giới cũng không ảnh hưởng gì tới tôi ~

Mingyu nhún vai, tầm mắt vẫn không rời khỏi màn hình máy tính, "Em nhầm, anh không có nói chữ này."

JiSoo ra vẻ thông minh nheo nheo mắt, cầm cái đùi gà huơ huơ trước mặt Mingyu, "À ~ em biết rồi, anh họ anh đang ghen tị em có thể ăn gà rán cùng với chị dâu đúng không? Hừ! Anh ghen tị thì cứ ghen tị đi! Chị dâu tốt như vậy, sớm hay muộn em cũng giúp chị dâu thoát khỏi đại ma vương là anh!"

Mingyu đỡ trán, hắn xác định mình đã tìm nhầm một đồng đội heo rồi, "Em giúp cậu ấy thoát khỏi anh? Vậy em thấy em ở đây còn ý nghĩa gì không?"

Wonwoo vừa ăn vừa xem kịch, có cảm giác những lời này nghe hơi kì lạ.

JiSoo hậu tri hậu giác quay đầu lại nhìn lướt qua chị dâu nhà mình, "Cũng phải ha."

Wonwoo gian nan nuốt miếng gà, thầm nghĩ nếu còn tiếp tục nghe hai người này nói chuyện thì mình sẽ bị khó tiêu mất.

JiSoo tuổi còn nhỏ thì có thể hiểu, nhưng Kim Mingyu là sao?!

Wonwoo kéo JiSoo tới ăn pizza, "Em đừng nói nhiều nữa, mau ăn đi, ăn xong còn đi ngủ."

JiSoo đang học cấp ba, ngày hôm sau vẫn phải đi học, ăn xong Wonwoo chủ động thu dọn tàn cục, để cho Mingyu dẫn nhóc đi chuẩn bị phòng ngủ.

Mingyu quay lại nhìn người nào đó đang chân tay vụng về phân loại rác, cảm thấy thật đau đầu, "Để đó tôi làm cho."

Wonwoo không khách khí, lau tay tự giác đứng sang bên cạnh nhìn hắn dọn dẹp, bộ dạng rất hiển nhiên, "Anh làm đi, cố gắng mà chăm sóc cho em họ của anh."

"Cũng là em họ của cậu!" Mingyu nhắc nhở.

Nói đến đây Wonwoo lại thấy nhức đầu, "Vậy nên anh có thể bảo em ấy đừng gọi tôi là chị dâu nữa được không?"

"Vì sao không gọi?"Mingyu nói, "Chẳng lẽ em ấy gọi không đúng?"

Wonwoo nghiến răng, "Đúng cái rắm! Lão tử là nam!"

Kim Mingyu mỉm cười, rất thích chọc cho người này biến thành bộ dạng xù lông, "Được rồi, vậy tôi sẽ dặn nó ở ngoài không gọi thế nữa."

Tức là ở trong nhà vẫn gọi? Wonwoo tức giận thở phì phò xoay người đi ngủ, đang chuẩn bị đẩy cửa phòng ngủ phụ thì nhớ ra JiSoo đang ở bên trong, lại buồn bực một trận.

Quần áo của anh đã bị Mingyu bất động thanh sắc mang về phòng ngủ chính, Wonwoo lo lắng hỏi Mingyu, "Vừa rồi lúc anh lấy quần áo có bị em họ anh nhìn thấy không?"

Mingyu không chút để ý nói, "Có thấy."

Wonwoo nghiến răng, "Vậy tại sao anh một hai phải lấy lúc đang nhìn? Không sợ em ấy hoài nghi à?"

"Gấp cái gì, lý do là phòng chứa quần áo ở phòng ngủ chính nhỏ quá phải bỏ bớt sang không được à?"

Wonwoo: "....." Được! Đương nhiên được!

Giường ở phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ vẫn có chút khác nhau. Wonwoo tắm xong leo giường hưng phấn lăn hai vòng, thật êm, thật lớn ~

Mingyu cong khóe môi, chân thành đưa ra kiến nghị, "Thích như vậy thì về sau cứ ngủ ở đây đi."

Wonwoo liếc mắt nhìn hắn, "Nghĩ thật đẹp!"

"Ha, giường rộng người đẹp, còn thứ gì chưa thỏa mãn được cậu?" Mingyu ngồi bên mép giường nhìn Wonwoo, "Hửm? Cũng chẳng biết là ai đêm đầu tiên đã ôm tôi ngủ suốt một đêm?"

Đùng! Đầu Wonwoo như có sét đánh qua, ký ức xấu hổ muốn đào đất tự chôn mình lại xuất hiện, anh ném cái gối về phía Mingyu, "Đậu xanh! Đừng có nói chuyện với tôi nữa!"

Đối phương cười cười, giơ tay bắt được, sau đó cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Wonwoo có thói quen mặc đồ ngủ đi ngủ,Mingyu hoàn toàn ngược lại, thực sự rất mệt tim, vì vậy trước khi hắn đi ra anh đã nhanh chóng nhắm mắt lại ngủ.

Mingyu vừa đi vừa lau tóc, nhìn lướt qua người nằm trên giường đang giả vờ ngủ, bất đắc dĩ lắc đầu cười, lau qua lau lại đến khi tóc gần khô mới lên giường.

Nệm rất mềm, Wonwoo dễ dàng cảm nhận được chỗ bên cạnh đang bị đè xuống, thân thể căng thẳng theo bản năng, nghe người bên cạnh thấp giọng gọi bên tai, "Wonwoonie? Ngủ chưa?"

Giọng nói không giống bình thường, cố tình dịu dàng, hô hấp phả vào tai Wonwoo, người giả vờ ngủ gắt gao mím môi, làm bộ không biết gì.

Chỉ nghe người bên cạnh thở dài một tiếng, bàn tay to trực tiếp duỗi sang sờ lên trán, nghi hoặc hỏi: "Phát sốt rồi à? Tại sao mặt lại đỏ như vậy?"

Wonwoo phun tào trong bụng, đổi là anh thử xem? Có người nói chuyện ngay bên tai không hồng mới lạ đó!

Thật may người kia không có động tác gì tiếp theo tiến thêm một bước, nếu không Wonwoo sợ là mình sẽ nhảy dựng lên đá hắn xuống giường.

Giả vờ ngủ một lúc sau không ngờ ngủ thật luôn, Mingyu nhìn tay đang nắm chặt chăn của Wonwoo dần dần thả lỏng, khôi phục tự nhiên mới dần dần nghiêng người sang dò xét, ừm, sau khi ngủ đáng yêu hơn nhiều.

Tinh lực của Mingyu  luôn dồi dào, sau khi xác nhận đối phương đã thực sự chìm vào giấc ngủ, hắn dựa sát vào người Wonwoo, chống tay ngắm nhìn khuôn mặt lúc ngủ của đối phương, sau đó ngứa tay chọc nhẹ mấy cái lên má, sau đó lại vuốt ve tóc mái trên trán.

Đều là những động tác cử chỉ âu yếm đối với đồ vật yêu thích của mình, nâng niu không muốn rời tay!

Từ trán xuống lông mày, ánh mắt hắn vẽ theo từng đường nét trên mặt Wonwoo, còn có cái mũi cao thẳng, tiếp theo xuống dưới nữa, hầu kết Mingyu vô thức nuốt nước bọt.

Môi Wonwoo rất đẹp, đây là điều đầu tiên khiến hắn chú ý tới anh trong lần gặp năm đó, nhưng mà hoàn cảnh lúc đó quá mức ác liệt, khiến đôi môi gần như không có màu sắc gì.

Bây giờ, hắn cẩn thận dùng tay đụng chạm lên mặt và môi Wonwoo, cảm thấy màu hồng này thật xinh đẹp.

Khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần, thân thể của Mingyu cũng áp thấp xuống, cửa đột nhiên cạch một tiếng mở ra, một cái đầu màu đen thò vào.

"Anh họ, anh muốn làm gì chị dâu của em đó?"

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Asia